Truyện cuời vô va

    Vova trong giờ học vẽ

    Giờ họa, cô giáo dạy các em học sinh lớp hai vẽ trái tim. Cô vẽ mẫu trên bảng xong rồi quay xuống:

    - Các em vẽ đi!

    Cả lớp bắt đầu vẽ. Riêng Vova không vẽ. Cô giáo hỏi:

    - Sao em không vẽ?

    - Thưa cô – Vova trả lời – Cô vẽ còn thiếu.

    - Thiếu cái gì?

    - Áo quần.

    - Sao vậy?

    - Ở nhà lúc ngủ dậy, em nghe ba em nói với mẹ:

    “Trái tim của anh ơi, anh mặc áo quần cho em nhé!

    Vova trong giờ học vẽ

    Giờ họa, cô giáo dạy các em học sinh lớp hai vẽ trái tim. Cô vẽ mẫu trên bảng xong rồi quay xuống:

    – Các em vẽ đi!

    Cả lớp bắt đầu vẽ. Riêng Vova không vẽ. Cô giáo hỏi:

    – Sao em không vẽ?

    – Thưa cô – Vova trả lời – Cô vẽ còn thiếu.

    – Thiếu cái gì?

    – Áo quần.

    – Sao vậy?

    – Ở nhà lúc ngủ dậy, em nghe ba em nói với mẹ:

    “Trái tim của anh ơi, anh mặc áo quần cho em nhé!

    Vova trong giờ học vẽ

    Trong giờ học vẽ, cô giáo dạy các em học sinh lớp hai vẽ trái tim. Cô vẽ mẫu trên bảng xong rồi quay xuống:

    – Các em vẽ đi!

    Cả lớp bắt đầu vẽ. Riêng Vova không vẽ. Cô giáo hỏi:

    – Sao em không vẽ? – Thưa cô – Vova trả lời– Cô vẽ còn thiếu. – Thiếu cái gì? – Áo quần. – Sao vậy? – Ở nhà lúc ngủ dậy, em nghe ba em nói với mẹ:

    “Trái tim của anh ơi, anh mặc áo quần cho em nhé!

    Vova trong giờ kể chuyện

    Cô giáo đang đọc truyện “Ba chú heo con” cho các bé nghe đến đoạn một chú heo gặp bác nông dân và xin rơm:

    – Bác ơi, cho cháu xin ít rơm nhé!

    Cô giáo ngừng lại hỏi Vova:

    – Con có biết bác nông dân nói gì không?

    Vova :

    – Thưa cô, bác ấy bảo:

    “Trời ơi!

    Một con heo biết nói!

    ”.

    – Cô giáo tức đỏ mặt, vừa học bài “Sự tích bánh chưng, bánh dày”, Cô lại hỏi tiếp:

    -Thế em có biết bánh chưng có từ bao giờ không?

    – Tính theo mùa thì có từ giáp Tết, tính theo ngày thì có tại hàng quà sáng lúc 5 giờ ạ!

    Cô giáo tức không chịu được liền mắng :

    – Em có biết tuần này đã bị điểm 2 lần thứ ba rồi không? Vova :

    – Thưa cô, em đã hiểu ý nghĩa câu:

    “Ghét của nào trời trao của ấy”.

    Vova trong giờ kể chuyện..

    Cô giáo đang đọc truyện “Ba chú heo con” cho các bé nghe đến đoạn một chú heo gặp bác nông dân và xin rơm:

    - Bác ơi, cho cháu xin ít rơm nhé!

    Cô giáo ngừng lại hỏi Vova:

    - Con có biết bác nông dân nói gì không?Vova :

    - Thưa cô, bác ấy bảo:

    “Trời ơi!

    Một con heo biết nói!

    ”.- Cô giáo tức đỏ mặt, vừa học bài “Sự tích bánh chưng, bánh dày”, Cô lại hỏi tiếp:

    -Thế em có biết bánh chưng có từ bao giờ không?- Tính theo mùa thì có từ giáp Tết, tính theo ngày thì có tại hàng quà sáng lúc 5 giờ ạ!

    Cô giáo tức không chịu được liền mắng :

    - Em có biết tuần này đã bị điểm 2 lần thứ ba rồi không? Vova :

    - Thưa cô, em đã hiểu ý nghĩa câu:

    “Ghét của nào trời trao của ấy”.

    Vova trong giờ vật lý

    Cô giáo:

    Khi ta đi biển, nếu chẳng may thuyền bị thủng, nước ùa vào trong khoang thì ta phải làm thế nào?Vova:

    Thưa cô phải xử lý thật nhanh kẻo bị chìm, ta đục thêm một lỗ khác lớn hơn để nước chảy ra ngoài.Kết thúc buổi học, kết quả là Vova đã được cầm tấm “vé” mời gặp riêng phụ huynh với “thành tích” quá “xuất sắc” vừa qua. ..

    Vova trồng… củ cải bên trong Pijama

    Vova về già trồng được một giống củ cải cho năng suất rất cao. Ông vẫn thường tự hào rằng củ cải của mình là to nhất.

    Một hôm thằng con ông đang học trên trường Nông nghiệp của tỉnh về chơi có biếu ông bộ quần áo.

    Nó nói rằng:

    – Hôm nào nóng nực bố mặc bộ này vào sẽ thấy rất mát. Người ta gọi là bộ Pijama.

    Một tối thấy trời nóng quá ông mới đem ra mặc rồi dạo chơi trong vườn củ cải của mình thì thấy thật là mát mẻ trong lòng khoan khoái vô cùng bèn đặt tên cho vườn củ cải của mình là Pijama.

    Thời gian sau một hôm nhớ con ông lão khăn gói lên trường tìm.

    Khi đi ngang qua một lớp nghe thấy tiếng cô giáo đang giảng về một giống củ cải rất to ông vội chạy vào và kêu lên:

    – Củ cải này chưa to, củ cải trong Pijama của tôi còn to hơn nhiều!

    – ?!

    Vova và câu hỏi dành cho cô giáo

    Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh nhỏ tuổi; cô đưa ra mấy câu hỏi như sau:

    - Các con hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng? - Bê tông ạ!

    Cô giáo:

    - Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng? - Con bò ạ!

    - Đúng rồi!

    Nhưng còn có thể là đống rơm nữa, Vova lẩm bẩm, từ phía cuối lớp:

    - Hmmm… Cô giáo:

    - Em đứng lên ngay. Vova:

    - Thế em hỏi một câu được không? Cô giáo thận trọng:

    - Em thử nói đi!

    - Thế cái gì trước khi cho vào miệng thì nó cứng, thẳng và khô ráo, còn sau khi ra khỏi miệng thì nó mềm nhũn, cong queo và ướt nhem? Cô giáo đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, tiến thẳng đến tát rất kêu vào mặt Vova. Vova xoa xoa má:

    - Đúng rồi!

    Nhưng nó còn có thể là kẹo cao su nữa!

    Vova và một giấc mơ

    Lần nọ, Vova nằm mơ thấy mình trở thành một ông hiệu trưởng. Trong một buổi nói chuyện với học sinh, ông nói:

    - Các em phải biết một điều, đức là cái gốc của con người. Con người có thể thiếu tài nhưng không thể thiếu đức. Xã hội tồn tại được là nhờ vào cái gốc, tức là cái đức. Tài có thể ví như cái áo, đức ví như cái quần. Không mặc áo ở trần còn coi được, nhưng mặc áo mà chẳng mặc quần thì khó coi ghê lắm.

    Vova và ông đọc truyện

    Thấy ông nội rất chăm chú vào cuốn sách, Vô va quay sang hỏi ông :

    ”Ông ơi, ông đọc truyện gì thế”?

    Ông nhẹ nhàng trả lời :

    ”Truyện lịch sử cháu ạ“.

    Với vẻ nghi hoặc, Vô va ngó vào quyển truyện của ông, giọng rất bức xúc :

    ”Ông đọc truyện xxx, thế mà ông nói dối cháu “.

    Ông lại nhẹ nhàng, vẻ mặt buồn chán :

    “Với cháu là truyện xxx, còn với ông, nó là lịch sử rồi cháu ạ”.