Truyện ngẫu nhiên

    Khuyết điểm

    Thầy giáo đánh thức Tí đang ngủ gật.- Thầy giáo:

    Tí em có biết em mắc khuyết điểm gì không?- Tí:

    Thưa thầy… ngủ không mắc màn…ạ!

    - Thầy giáo:

    ?!

    !

    Mái tóc dài

    Một mày râu hỏi một áo dài có mái tóc dài nhất lớp- MR:

    Con gái đang mốt tóc ngắn sao bà lại để tóc dài?- AD:

    Tôi muốn tóc dài đến bao giờ đỗ đại học sẽ cắt!

    - MR:

    Thế thì xin chúc mừng bà nha!

    - AD:

    Mừng cái gì?- MR:

    Bà sẽ được ghi vào kỷ luật “ghi nét” vì có mái tóc dài nhất thế giới đấy!

    - AD:

    Hả?

    Không đặt vòng

    Hội phụ nữ đến vận động chị Mười kế hoạch hoá gia đình. Chị sụt sùi:

    – Em biết đông con nghèo, đói, vất vả. Nhưng em thà chịu vậy chứ nhất quyết không đặt vòng. Có hạt nép, hạt mẩy nào cứ để nhà em xạ xuống ruộng nhà mình còn hơn để chồng em đi xạ xuống ruộng nhà khác. Nhà em bảo rồi với người đặt vòng thì cũng giống như đóng đinh vào gỗ lim, chỉ cong đinh thôi chứ chẳng vui thú gì.

    Canh bí đao…

    Một nhà nọ mời gia sư về dạy con học, ăn uống hàng ngày cho gia sư thật là đơn giản, mỗi bữa chỉ có một bát canh bí đao. Gia sư hỏi chủ nhà:

    - Ông thích canh bí đao lắm à ?

    - Vâng, đúng vậy, Bí đao ăn rất ngon, lại có tác dụng làm sáng mắt. Ăn bí đao rất có lợi cho mắt.

    Một hôm chủ nhà vào phòng học, thấy gia sư đứng dựa cửa sổ nhìn ra xa xăm, cố ý làm như không biết chủ nhà vào. Chủ nhà bước đến phía sau gia sư mà chào, gia sư mới quay lại nói:

    - Tôi đang xem trong thành phố diễn kịch, không biết ông vào, mong ông thông cảm.

    Chủ nhân ngạc nhiên:

    - Trong thành phố diễn kịch mà ông ở đây nhìn thấy được à, nhìn như thế nào vậy?

    Gia sư nói:

    - Từ ngày ăn canh bí đao của nhà ông đến nay, mắt tôi càng ngày sáng ra.

    Thích nhìn

    - Lan:

    Chết rồi Nga ơi. Hình như thằng Hùng nó thích tớ hay sao ý!

    - Nga:

    Sao bạn biết?

    - Lan:

    Trong giờ nó cứ hay nhìn sang tớ.

    - Nga:

    Thật à ? Vậy thì hay quá!

    - Lan:

    Nhưng nó chỉ nhìn trong giờ kiểm tra thôi.

    - Nga:

    (rầm)

    Dịch chuyện vui Mỹ sang tiếng Nhật

    Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:

    - Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật? - Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.

    Tất cả ở dưới gầm xe

    Đoàn kiểm tra đến một bệnh viện tâm thần. Ngạc nhiên khi thấy tất cả các giường đều trống, trưởng đoàn kiểm tra quát:

    – Đi đâu hết rồi?

    Giám đốc bệnh viện lồm cồm chui ra từ một gầm giường nói:

    – Gì mà ồn thế!

    Đây đang là giờ thực tập sửa xe hơi!

    Bệnh nhân của bố Vova

    Bố của Vova là một bác sĩ. Một hôm đang chơi đùa cùng Natasa ở nhà. Bất thình lình, Natasa mở một cánh cửa tủ và hét lên sợ hãi khi nhìn thấy một bộ xương người.

    – Không việc gì cả – Vova nói – Bố tớ cất ở đây lâu rồi.

    – Thật không? Tại sao?

    – Tớ không rõ… Có thể đấy là bệnh nhân đầu tiên của bố tớ.

    Lần này thì đúng

    Đêm trước khi đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự, một chàng thanh niên được đám bạn kể cho một mẹo nhỏ để trốn lính.

    “Một anh chàng đi khám tuyển được bác sĩ kiểm tra mắt. Ông bác sĩ chỉ vào bàn và hỏi:

    – – Chữ gì đây?

    Anh kia ngơ ngác:

    – Chữ nào cơ?

    – Ở dòng này.

    – Dòng nào cơ?

    – Đây, ở trên bàn.

    – Thế cái bàn nào?

    Và anh chàng được tuyên bố là không thích hợp với công việc, rất đúng ý anh ta.

    Nghe vậy, anh chàng sắp sửa tòng quân quyết định sẽ lặp lại trò ma giáo đó với bác sĩ khám bệnh. Khi kiểm tra mắt, bác sĩ hỏi:

    – Bây giờ cậu hãy chỉ cho tôi chữ ở trên bàn.

    Anh ta ngạc nhiên hỏi:

    – Bàn nào cơ? Chẳng có cái bàn nào ở đây cả!

    – Anh nói đúng. – Bác sĩ nhận xét. – Anh đã thấy rõ là không có cái bàn nào cả. Anh đã được nhận vào quân đội.

    Tiến bộ

    - Bố:

    Con trai, HKII có tiến bộ hơn HKI rồi. Kỳ 1 con là đứa xếp cuối cùng của lớp, nhưng kỳ 2 con đã tiến bộ hơn.

    - Con:

    Con cảm ơn bố. Con cũng phải cảm ơn Linh nữa chứ!

    - Bố:

    Sao vậy con?

    - Con:

    Vì nhờ Linh HKII chuyển tới mà con được lên vị trí số 2 tính từ cuối sổ tính lên.

    - Bố:

    Ốiii…ối