Truyện ngẫu nhiên

    Thết Chúa Đại Phong

    Chúa Trịnh ngày nào cũng yến tiệc, ních đầy bụng những sơn hào, hải vị. Người ăn của ngon nhàm   mồm đâm ra khó tính. Một hôm chúa khó ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch. Nhân ngồi với Quỳnh, chúa phàn nàn:

    – Ta ngẫm không còn thiếu thứ gì quý hiếm trên đời chưa thưởng thức. Quái lạ, thế mà vẫn chưa món nào làm ta thực sự cảm thấy ngon miệng. Điều đó là tại làm sao, Trạng nói ta hay?

    – Quỳnh nói luôn:

    Thế chúa đã xơi món mầm đá bao giờ chưa?

    – Chúa lấy làm lạ:

    Món mầm đá thế nào, chắc ngon lắm phải không?

    – Quỳnh đáp:

    Tuyệt trần đời. Nhưng muốn ăn mầm đá phải kỳ công.

    – Chúa liền nằng nặc:

    Sợ gì công phu!

    Miễn là được ăn ngon. Nhất là lúc này, người đang mệt mỏi, ta đang rất cần ăn biết ngon. Trạng hãy mau chóng cho làm móm mầm đá kia đi!

    – Ít lâu sau, vào tờ mờ sang. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời chúa đến nhà thết tiệc mầm đá.

    – Chúa đến nhà Trạng ngay từ mới rạng sáng. Đến khi mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh bận rộn lụi hụi dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, mồ hôi nhể nhại, khăn tay vắt vai, tay áo xắn đến khuỷu…Chúa nghĩ thầm “Đúng là món mầm đá kỳ công thật, nên Trạng mới phải ra tay đốc thúc nhà bếp tất tưởi như thế kia!

    – Quá ngọ, sang mùi, bụng chúa bắt đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, chúa chép miệng, trách:

    Sao “mầm đá” lâu chin thế? Biết vậy thế này ta chẳng nhận lời đến nhà Trạng hôm nay.

    – Quỳnh lấy khăn tay thấm mồ hôi trán khải rằng:

    Thần muốn chúa ngon miệng nên mới dụng công ninh “mầm đá” thật công phu. Xin gắng đợi chút nữa, sắp chín rồi…

    – Một chốc chúa lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa:

    “Gắng đợi thêm một chút mầm đá không kỹ lửa, không ninh nhừ khó tiêu…”

    – Mặt trời xế bóng vẫn chưa thấy món mầm đá được dọn ra. Mùi cá khô, lẫn mùi khói bếp bên mấy nhà vào bữa cơm chiều, làm chúa “Nhức lỗ mũi”, ứa nước dãi. Chúa đành gọi Quỳnh lên , chúa ngồi lù đù hóp bụng lại, thú thật:

    Ta đói lắm rồi, không đợi được nữa. Mẩm đá để dành ăn sau cũng được. Bây giờ có thức gì dùng tạm, Trạng cứ cho mang lên!

    – Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp:

    Cứ chất thêm củi vào nồi “mầm đá”!

    Hãy bưng cơm lên dâng chúa dùng cho qua loa đã chúng bay!

    – Gia nhân dạ ran, rồi bê cái mâm lên. Bữa xoàng, có một phạng cơm với rau muống luộc, và một chiếc hũ sành.Chúa thấy ngoài chiếc hũ dán mảnh giấy hồng điều đề hai chữ “đại phong”. Chúa ăn cơm rau chấm nước “đại phong” ngon lành, chỉ một loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Chúa nghĩ bụng, chắc món này cũng quý hiếm đặc biệt, nên thấy Trạng giữ gìn chiếc hũ cẩn thận. Có lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cẩn thận đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ “đại phong” nữa… — Chúa ngắm nghía chiếc hũ lại nhìn Trạng. Này khanh, “đại phong” là món gì mà ngon lạ như vậy?

    – Khải chúa, đây chỉ là món thường nhật của con nhà trong làng.

    – Chúa không tin:

    Hai chữ “đại phong” là nghĩa thế nào?

    – Quỳnh tủm tỉm cười:

    Nhà chúa nhìn được mặt chữ, tự giải lấy, khắc rõ.

    – Chúa lẩm bẩm:

    Đại phong tức là gió lớn, phải không?

    – Quỳnh gật đầu, hỏi tiếp:

    Vậy gió lớn thì làm sao?

    – Chúa bối rối như học trò không thuộc bài, nhìn Trạng.

    – Quỳnh giảng giải:

    Gió lớn ắt đổ chùa!

    – Trạng lại tiếp, hỏi dần:

    Đổ chùa thì làm sao?

    – Chúa càng ấp úng. Quỳnh nói:

    Đổ chùa thì sư, vãi bỏ chạy, xôi oẵn mất hết… Của ngọc thực rơi vãi hết thì ông bụt nào cũng phải lo… Tượng lo thì làm sao?

    – Trạng hỏi, đáp, dồn dập, liên hồi. Chúa chỉ còn biết ngồi trơ ra như phỗng. Hồi lâu, Quỳnh mới chịu khẽ khàng cắt nghĩa:

    Đến trẻ con cũng biết đọc ngược thì “tượng lo” là “lọ tương”. Khải chúa, thứ tương đỗ này không cao sang đâu, chẳng qua chúa quên mất những miếng ngon lành ở làng xóm rồi. Nay thần bày cách ninh “mầm đá”, chẳng thể đun được nhừ, đợi đến bao giờ cũng không có thể ăn được. Chúa cứ ngồi cho bụng thật đói, miệng thật thèm, bấy giờ chỉ cần lấy lưng cơm với món “đại phong” xoàng xĩnh này, chúa thấy ngon miệng.

    – Chúa Trịnh bừng tĩnh trước một sự thật ngay bên mình… Chúa đứng dậy, cảm ơn Trạng, ra về.

    Cá biệt

    - Bố:

    Ở lớp , con thường làm gì để phải mang biệt danh là học sinh cá biệt hả ? - Con:

    Dạ , con không làm gì ạ !

    - Bố:

    !

    ?

    Đúng hướng

    Có hai chàng trai phóng xe máy về quê. Anh chàng lái xe mặc một chiếc áo khoác len, không cúc cũng không có khoá. Cuối cùng, sau khi bị gió quất mạnh quá, anh dừng lại nói với bạn:

    - Tớ không thể lái xe mà gió cứ quất vào ngực thế này, khó chịu chết đi được.

    Sau một hồi suy nghĩ, anh quyết định mặc ngược áo để ngăn không cho gió quất vào ngực.

    Hai người phóng nhanh, đến khi không làm chủ được tốc độ và gặp tai nạn. Bác nông dân sống gần đó thấy vậy bèn đến báo cơ sự cho cảnh sát.

    - Lúc đó, bác có thấy ai có vẻ còn sống không? - Cảnh sát hỏi

    - Có, có một cậu, cho tới trước khi tôi xoay cổ cậu ấy về đúng hướng.

    Thông minh và giữ chữ tín

    Ông bố dạy con trai:

    - Thông minh và giữ chữ tín là then chốt của thành công con ạ. Giả sử con đã chót hứa cái gì thì vì điều đó nếu có bị khuynh gia bại sản, con cũng phải thực hiện. Đó gọi là chữ tín.

    - Vậy thì thông minh là gì hả bố?

    - Đừng có hứa hẹn những lời như vậy.

    Chuyện khẩn cấp

    - Con:

    Ba ơi!

    Dậy ngay, dậy ngay!

    - Ba (hốt hoảng):

    Có chuyện gì thế con? Cháy nhà ạ?

    - Con:

    Không? Đến giờ uống thuốc rồi!

    Ba dặn con nhắc ba mà.

    - Ba:

    !

    ?!

    ?

    Chuẩn bị quá kỹ

    Morris là chủ một tiệm kim hoàn. Một hôm, ông gọi cảnh sát để báo về một vụ cướp trắng trợn. – Anh sẽ không tin được đâu, anh cảnh sát ạ – Morris nói – Một chiếc xe tải to tướng đỗ trước cửa hàng tôi. Cửa xe mở và một con voi lao ra. Nó đập vỡ các tủ kính, thò vòi vào, cuốn sạch đồ trang sức và chui trở lại xe. Cửa đóng lại và chiếc xe lao đi. Nhân viên cảnh sát hỏi:

    – Ông có thể cho tôi biết, để chúng tôi nhận dạng rằng, đó là voi Ấn Độ hay voi châu Phi không? – Bằng cách nào? – Voi châu Phi có tai rất to còn voi Ấn Độ thì tai nhỏ. – Trời ơi, tôi không thể nhìn thấy tai nó – Morris nhăn nhó – Nó đội bao bố trùm đầu mà.

    Chứng minh là cô ta không đặc biệt

    Vợ ra đón chồng ở sân bay. Khi họ đang đứng chờ hành lý, một cô tiếp viên hàng không đi ngang qua, ông chồng xoắn xuýt:

    - Cám ơn cô Lewis về chuyến bay nhé!

    - Bà vợ hỏi ngay:

    Ai đấy? - À, cô tiếp viên trên chuyến bay tôi vừa đi đó mà. - Tôi cược là ông còn có số điện thoại và địa chỉ cô ta nữa. - Đâu có, tên các tiếp viên, phi công và người phụ lái được ghi trên bảng gắn trước khoang hành khách, ai mà chả thấy. - Được rồi!

    Nếu thế thì hãy cho tôi biết tên viên phi công và người phụ lái là gì?

    Anh làm nghề gì?

    Một anh chàng tỏ tình với cố gái mà anh ta yêu:

    -A iu e !

    – A đùa à? a như thế nào mà đòi yêu tôi?– Aa đi xe gì ?– 4 bánh– Tài chính ổn định không?– Tay lúc nào cũng cầm 1 cọc tiền…– E đồng ý… à mà A làm nghề gì?– Phụ xe bus

    Thám tử đoán tiền

    Thám tử lừng danh Séc lốc Hôm vừa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất. Nghe tin này, các nhà báo chen chúc ra đón ông. Và họ thấy hiện ra ở cửa một ông già nhỏ bé, với chiếc tẩu thuốc cong queo và cây gậy trứ danh.

    - Không giấu nổi thất vọng, một nhà báo nói:

    Thưa ngài, bề ngoài của ngài chẳng có chút gì hình sự cả.

    - Nhà thám tử vĩ đại của nước Anh nhún vai:

    Tôi rất tiếc. Tôi không cơ bắp, không lái xe như bay hoặc bắn súng cả hai tay. Tôi không biết cả tắm biển với người đẹp. Tôi không đủ sức giết một con ruồi. Tôi chỉ biết dùng cái đầu của mình một cách vụng về thôi.

    - Các nhà báo nhìn nhau nghi ngờ. Kinh nghiệm bản thân khiến cho họ xưa nay có một mối nghi ngờ truyền thống về cái đầu kẻ khác cũng như đầu của chính mình. Một nhà báo tiến lên:

    Thưa ngài Séc-lốc Hôm, ý ngài nói là mọi vụ án đều có thể khám phá bằng cách phân tích và suy diễn?

    - Một cách khoa học. Nhà thám tử khẳng định.

    - Nhà báo bèn rút ra hai tập tiền:

    Vậy xin ngài cho ý kiến về hai xấp tiền này.

    - Séc-lốc Hôm cầm một xấp lên ngắm nghía vài giây rồi nói ngay:

    Đây là tiền cát-sê của một nam ca sĩ.

    - Thiên hạ ồ lên:

    Sao ngài biết?

    - Thám tử phân tích:

    Vì các ca sĩ có thói quen nắm chặt micrô, và nắm tiền cũng vậy nên xấp này bị quăn ở hai bên. Đấy là đặc điểm thứ nhất. Tiền thù lao luôn luôn bị bầu rút bớt, nên nó thường là con số lẻ, đấy là điểm thứ hai. Ca sĩ để tiền trong hộp trang điểm, nên có một số bụi phấn. Dựa vào chất lượng phấn, biết ngay đây là một ca sĩ hạng B. Đây là ca sĩ nam vì tiền có mùi thuốc lá, nhưng có thể là nam "bóng" vì thuốc lá này rất nhẹ, người ta chỉ hút lấy dáng và hút cho sang. Vài tờ giấy bạc bên ngoài có mùi ốc nướng, chứng tỏ ca sĩ sau khi nhận tiền có đi ăn ốc vỉa hè, và ăn trong đêm khuya, lúc rút tiền không muốn cho bạn bè nhìn thấy mà chỉ thò tay vào túi giật mạnh nên có một vài bột giấy bị vướng vào giây thun. Xấp tiền cũng thoảng mùi xăng dầu, chứng tỏ chủ nhân ngồi xe suốt đêm khi đi hát ở tỉnh. Xăng này có pha dầu hôi, chứng tỏ là xe đò, không phải xe nhà nên ca sĩ này nghèo. Lúc lĩnh tiền, ca sĩ có khóc với ông bầu, sau đó dùng tay quệt nước mắt rồi cầm tiền nên có những tờ dính bột mắc-ca-ra.

    - Đám đông im lặng như tờ. Thám tử cầm lên xấp thứ hai:

    Đây là tiền của một thí sinh lên thành phố thi đại học. Nó bỏ trong túi quần, ngồi hon-da ôm nên tiền dính bết vào nhau. Các đồng tiền rất khác nhau về màu sắc và độ cũ nát, vì đây là tiền của người nông dân bán sản phẩm gom góp, một số tờ bạc bị mốc vì cất quá lâu, một số tờ bạc khác lại nhàu vì nắm chặt trong tay. Xấp tiền này được một bà già đếm cẩn thận nên có dính quết trầu và được buộc bằng ba lần dây thun chứng tỏ họ rất nâng niu. Thí sinh này khi lên thành phố thi mới diện một chiếc quần mới, nên tiền có mùi hồ. Quần này đi từ biên giới Cam-pu-chia sang nên mùi hồ là hồ Thái Lan, và do đó ta biết chủ nhân của quần ở miền Tây. Cứ chốc chốc chủ nhân lại sờ lại tiền nên những tờ bên ngoài mang dấu tay chằng chịt.

    - Toàn thể quan khách đờ ra. Một nhà báo bước lên, đưa ra hai xấp tiền khác:

    Xin ngài đoán xem.

    - Nhà thám tử đón lấy:

    Đây là tiền giải thưởng cuộc thi hoa hậu. Tiền này lấy từ nhà tài trợ. Nhà tài trợ nào cũng vay ngân hàng nên tiền mới tinh và theo đúng số thứ tự sê-ri. Còn đây là tiền lương của diễn viên hài. Tiền này được gói kín vì sợ kẻ này biết con số của kẻ khác và được để trong tờ biên nhận để trống con số, có sẵn các số không nên nhiều hình tròn, bà con gọi là to như cái bánh xe.

    - Cử tọa vỗ tay. Một nhà báo đưa ra hai xấp cuối cùng:

    Thưa ngài, đây là hai thứ tiền gì?

    - Nhà thám tử liếc qua nhanh như chớp:

    Đây là tiền bồi dưỡng và tiền hối lộ. Chỉ có chúng mới giống hệt nhau!

    Khả năng quan sát

    Trong cuộc phỏng vấn để tuyển nhân viên vào ngành cảnh sát, người ta đưa cho các ứng cử viên bức chân dung của một người đàn ông và yêu cầu:

    "Nghề của chúng ta đòi hỏi óc quan sát tốt. Vì thế, tôi muốn các anh hãy cho biết những nhận xét về người đàn ông này".

    - Người thứ nhất bước vào và nói:

    "Ông ta chỉ có một tai".

    - Loại!

    - Người thứ hai nhận xét ngay khi bước vào phòng:

    "Người này chỉ có một tai".

    - Loại!

    - Người thứ ba vừa định bước vào phòng thì gặp hai ứng viên bị loại. Họ nói với anh ta:

    "Cái gã phỏng vấn không thích nghe nói người đàn ông trong bức ảnh có một tai đâu".

    - Cảm ơn nhé!

    - Bước vào phòng, sau khi ngắm kỹ bức ảnh người đàn ông, anh ta nhận xét:

    "Người này mang kính áp tròng".

    - Người phỏng vấn rất có ấn tượng, thốt lên:

    "Khả năng quan sát thật tuyệt vời, làm sao anh biết được điều đó?".

    - Anh chàng ranh mãnh trả lời:

    "Ồ, người đàn ông này chỉ có một tai, thế thì làm sao anh ta có thể đeo kính được cơ chứ !

    ".