Truyện cuời a-z

    Bức thư lạ

    Có anh lính đi xa, nhân có bạn ghế thăm, nhờ bạn đem về cho vợ ở nhà trăm quan tiền và một bức thư.Giữa đường, anh bạn tò mò giở thư ra xem, không thấy biên số tiền gửi bao nhiêu cả, chỉ thấy vẽ bốn con chó, một hình bát quái, hai con dê và một cái chũm choẹ, nên nảy ra cái ý ăn bớt. Về đến nơi, anh ta chỉ giao cho vợ bạn bức thư và bốn chục quan thôi.Người vợ xem thư biết thiếu tiền, lên quan nhờ phân xử. Quan hỏi :

    – Chồng mày gửi người ta bốn mươi quan tiền, người ta mang về đưa tận tay cho, còn kiện nỗi gì?Người vợ đáp :

    – Bẩm quan lớn, anh ta ăn bớt ạ!

    Chồng con gửi cho những một trăm quan kia ạ!

    – Sao mày biết?– Bẩm quan lớn, thư chồng con viết rành rành ra đấy xin quan xem thư, sẽ rõ!

    Quan giở bức thư quái gở kia ra xem, không hiểu gì cả liền hỏi:

    – Thế là thế nào? Bức thư không có chữ nghĩa gì cả, sao mày lại biết chồng mày gửi một trăm quan?– Bẩm quan lớn, chồng con biến rõ ràng ra đấy. Bốn con chó là tứ cẩu, cẩu là cửu, tứ cửu tam thập lục, là ba mươi sáu. Bát quái có tám cạnh, bát bát vị chi lục thập tứ, là sáu mươi tư. Sáu mươi tư với ba mươi sáu chả là một trăm quan đó sao?Quan cho phải, bắt anh kia trả số tiền. Nhưng ngài còn hỏi chị kia:

    – Thế còn hai con dê và cái chũm choẹ là ý thế nào?Chị ta sượng sùng không nói. Quan hỏi mãi mới thưa:

    – Ðấy là nhà con vẽ đùa.– Ðùa thế là có ý gì, phải nói ra.– Bẩm quan lớn, hai con dê và cái chũm chọe là nhà con muốn hẹn con rằng, đến Tết Trùng dương (ngày 9 tháng 9) thì nhà con sẽ về thăm nhà… đấy ạ!

    Bức thư lạ..

    Có anh lính đi xa, nhân có bạn ghế thăm, nhờ bạn đem về cho vợ ở nhà trăm quan tiền và một bức thư.Giữa đường, anh bạn tò mò giở thư ra xem, không thấy biên số tiền gửi bao nhiêu cả, chỉ thấy vẽ bốn con chó, một hình bát quái, hai con dê và một cái chũm choẹ, nên nảy ra cái ý ăn bớt. Về đến nơi, anh ta chỉ giao cho vợ bạn bức thư và bốn chục quan thôi.Người vợ xem thư biết thiếu tiền, lên quan nhờ phân xử. Quan hỏi :

    - Chồng mày gửi người ta bốn mươi quan tiền, người ta mang về đưa tận tay cho, còn kiện nỗi gì?Người vợ đáp :

    - Bẩm quan lớn, anh ta ăn bớt ạ!

    Chồng con gửi cho những một trăm quan kia ạ!

    - Sao mày biết?- Bẩm quan lớn, thư chồng con viết rành rành ra đấy xin quan xem thư, sẽ rõ!

    Quan giở bức thư quái gở kia ra xem, không hiểu gì cả liền hỏi:

    - Thế là thế nào? Bức thư không có chữ nghĩa gì cả, sao mày lại biết chồng mày gửi một trăm quan?- Bẩm quan lớn, chồng con biến rõ ràng ra đấy. Bốn con chó là tứ cẩu, cẩu là cửu, tứ cửu tam thập lục, là ba mươi sáu. Bát quái có tám cạnh, bát bát vị chi lục thập tứ, là sáu mươi tư. Sáu mươi tư với ba mươi sáu chả là một trăm quan đó sao?Quan cho phải, bắt anh kia trả số tiền. Nhưng ngài còn hỏi chị kia:

    - Thế còn hai con dê và cái chũm choẹ là ý thế nào?Chị ta sượng sùng không nói. Quan hỏi mãi mới thưa:

    - Ðấy là nhà con vẽ đùa.- Ðùa thế là có ý gì, phải nói ra.- Bẩm quan lớn, hai con dê và cái chũm chọe là nhà con muốn hẹn con rằng, đến Tết Trùng dương (ngày 9 tháng 9) thì nhà con sẽ về thăm nhà… đấy ạ!

    Bức thư tình đầu tiên

    Em!

     Đây là câu đầu tiên anh viết dành cho em. Kế đến, anh viết cho em câu thứ hai. Anh muốn nói với em rằng, câu này anh viết đã là câu thứ ba rồi đó!

    Em à, em có biết câu em đang đọc đã là câu thứ tư rồi không? Vậy mà anh vẫn không thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ năm này. Anh hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với em ở câu thứ sáu, nhưng sao thấy khó mở lời quá, hẹn em ở câu thứ bảy nha. Mà thôi, đợi thư xuống dòng, anh sẽ tâm sự với em được nhiều hơn.

    Em ơi, em có biết giờ đã là câu thứ mấy rồi không? Anh dạo này trí nhớ kém quá nên không thể đếm nhiều được. Nếu anh không nhầm thì đã là câu thứ mười rồi. Nếu đúng thế thì khi anh chấm hết câu này cũng là lúc anh chuyển sang câu thứ mười hai rồi đó. Anh dự định sẽ nói điều muốn nói ra ở đây, nhưng cứ sợ em không đủ bình tĩnh, nên anh đành để nó ở câu sau nữa.

    Em à!

    Em vẫn đang đọc bức thư của anh đó chứ? Điều anh muốn nói với em là hãy kiên nhẫn đọc câu kế tiếp. Cũng sắp hết giấy rồi nên anh sẽ nói ngay thôi. Nếu em vẫn tin anh, hãy đọc thêm câu này nữa. Anh không muốn làm mất thêm thời gian của em, nên anh sẽ cho em biết ngay bây giờ. Em à, anh muốn nói là… là… em hãy đọc lại lá thư này và trả lời anh ngay, em nhé!

    Rất mong thư của em!

    Bức thư đến từ địa ngục

    Một người đàn ông lên đường đi nghỉ hè lúc vợ của anh ta đi công tác chưa kịp về. Họ sắp xếp kế hoạch gặp lại nhau vào ngày hôm sau. Tới nơi, anh ta vội vàng gửi e-mail về cho vợ. Do đánh sai địa chỉ, bức thư của anh ta thay vì được chuyển về cho vợ, thì nó lại đến một phụ nữ có chồng vừa qua đời ngày hôm trước. Khi người vợ góa tội nghiệp nọ mở hộp thư, bức thư vừa hiện ra bà ta thét lên một tiếng khủng khiếp, té xuống sàn nhà và chết thẳng cẳng. Nghe tiếng thét, người nhà chạy vào phòng thì chỉ thấy một bức thư trên màn hình máy tính:

    "Vợ yêu quý nhất của anh, anh vừa đến nơi. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn để đón em vào ngày mai. Người chồng yêu quý nhất của em!

    "

    Bức thư đến từ địa ngục

    Một người đàn ông lên đường đi nghỉ hè lúc vợ của anh ta đi công tác chưa kịp về. Họ sắp xếp kế hoạch gặp lại nhau vào ngày hôm sau. Tới nơi, anh ta vội vàng gửi e-mail về cho vợ. Do đánh sai địa chỉ, bức thư của anh ta thay vì được chuyển về cho vợ, thì nó lại đến một phụ nữ có chồng vừa qua đời ngày hôm trước. Khi người vợ góa tội nghiệp nọ mở hộp thư, bức thư vừa hiện ra bà ta thét lên một tiếng khủng khiếp, té xuống sàn nhà và chết thẳng cẳng. Nghe tiếng thét, người nhà chạy vào phòng thì chỉ thấy một bức thư trên màn hình máy tính:

    "Vợ yêu quý nhất của anh, anh vừa đến nơi. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn để đón em vào ngày mai. Người chồng yêu quý nhất của em!

    "

    Bức tranh nhỏ giản dị

    Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:

    - Bức tranh này bao nhiêu tiền? - Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!

    Bức tranh nhỏ giản dị

    Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:

    - Bức tranh này bao nhiêu tiền?

    - Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!

    Bức xúc của các loài động vật

    Bức xúc của các loài tại hội nghị thường niên của các loài động vật:

    - Gián:

    Hễ mỗi lần tụi nó chán lại kêu tên tao, đếch hiểu được tại sao- Chuồn chuồn:

    Buồn thì kệ mẹ tụi mày, liên quan gì đến tao- Hổ:

    Tao xác thực là thằng Báo không học chung mẫu giáo với tao nhé- Bò:

    Bao nhiêu cái Ngu đổ lên đầu tao là sao?- Chó:

    Mấy thằng khi chửi Ngu cũng nhắc đến tui- Lợn:

    Tui cũng vậy, khác gì. Mà tui có đóng phim bao giờ mà người ta cũng đồn ầm ĩ cả lên 

    - Gà:

    Mấy đứa chơi game ngu tha cho tao, đừng réo tên tao nữa- Sói :

    Tao thề không bao h tụi tao đi 3 con- Gấu:

    Bọn m yêu nhau thì kệ mẹ bọn m nhé, téo liên quan j đâu- cua:

    đừng móc tao- Trâu :

    Tao đâu còn trẻ nữa, con Nghé mới trẻ -Sóc:

    Mấy thằng choai choay s cứ bắt tao bỏ lọ hoài-Rùa.:

    .bọn nào ăn may thì kệ mẹ nó,liên quan éo gì đến tao mà kứ kéo tao lên là thế nào

    p/s:

    còn gì nữa ko nhỉ?

    Bước chuẩn bị gay cấn

    Có một bà đỡ khá lành nghề nhưng hay mất bình tĩnh. Người ta gọi bà đến đỡ một ca đẻ con so, tới với hòm dụng cụ trong tay, bà nói với người chồng:

    – Mời anh ra ngoài, cần gì tôi sẽ gọi.

    – Sản phụ đã bắt đầu la hét. Khoảng 10 phút sau, bà thò đầu ra cửa và nói:

    Anh có kìm không?

    – Hả?!

    Anh chồng tròn mắt hỏi.

    – Vâng, kìm, nhanh lên!

    Không hả hở gì hết, tôi biết việc tôi phải làm.

    – Có kìm rồi, khoảng 5 phút sau, bà lại xuất hiện ở cửa:

    Anh có cái cờ lê to không?

    – Cờ lê à? Lạy chúa, điều gì đã xảy ra với vợ tôi?

    – À… không sao, nhưng tôi cần một cái cờ lê.

    – Người chồng bâng khuâng ngắm cái cờ lê rồi miễn cưỡng đưa nó cho bà ta. Cửa khép lại, tiếng kim loại va chạm nhau xủng xoảng, két… két. Anh chồng ở ngoài nghiến chặt răng, mặt tái dại, chân tay run bần bật. Được một lát, thở hổn hển, mặt nhễ nhại mồ hôi, bà thò đầu ra cửa quát:

    Hãy nghe đây, tìm ngay một cái búa tạ, nếu chậm thì không kịp mất!

    – Đến nước này, anh chồng không chịu nổi nữa, xô cửa xông vào, trước mắt anh là nền nhà ngổn ngang kìm, búa… và hòm dụng cụ chưa mở được.

    Buồn cười

    – Này, nếu tao kể chuyện này cho mày nghe thì mày sẽ lăn ra mà cười, chết vì cười.

    – Chuyện gì đấy?

    – Tối hôm qua, lúc đi qua nhà mày tao thấy mày trần truồng như nhộng, chạy rượt đuổi theo con vợ, trông buồn cười ơi là buồn cười. Tiếc rằng tao không cầm máy quay đi chứ nếu có thì… eo ôi. Trời, tao tưởng tượng lại mà buồn cười quá.

    – Bố khỉ. Bây giờ chính mày mới thấy buồn cười đây này. Thằng cha đuổi theo vợ tao đêm qua không phải là tao!

    !

    !

    Lúc đó tao đang uống bia cùng mấy thằng bạn cùng làm ở viện toán.