Truyện cuời a-z

    Ai cũng nhầm

    Viên cảnh sát nhìn ông nha sĩ cầm kìm và chiếc răng hàm của mình, nổi cáu quát:

    – Này ông, ông có điên không đấy!

    Tại sao lại nhổ nhầm vào chiếc răng hàm của tôi?

    – Tay nha sĩ tỉnh bơ và nói:

    – Thế ông không tóm nhầm ai bao giờ chắc?

    Ai cũng nói thế

    Bị cáo cố thanh minh:

    – Thưa ông thẩm phán, tôi hoàn toàn vô tội.

    – Phải, chẳng ai lại không nói như thế cả.

    – Đấy, ông thấy chưa, nếu mọi người đều nói như thế thì đúng quá còn gì!

    !

    !

    Ai cũng nói thế

    Bị cáo cố thanh minh:

    - Thưa ông thẩm phán, tôi hoàn toàn vô tội.

    - Phải, chẳng ai lại không nói như thế cả.

    - Đấy, ông thấy chưa, nếu mọi người đều nói như thế thì đúng quá còn gì!

    !

    !

    Ai cũng nói thế

    Bị cáo cố thanh minh:

    - Thưa ông thẩm phán, tôi hoàn toàn vô tội. - Phải, chẳng ai lại không nói như thế cả. - Đấy, ông thấy chưa, nếu mọi người đều nói như thế thì đúng quá còn gì!

    !

    !

    Ai cũng phản đối

    Hans than thở với bạn:

    – Hễ tớ đưa cô nào về giới thiệu thì y như rằng mẹ tớ không đồng ý.

    – Người bạn khuyên nhủ:

    Vậy cậu thử giới thiệu một cô gái giống tính mẹ cậu xem.

    – Tớ cũng đã đưa một cô như thế về nhà, nhưng bố tớ phản đối gay gắt. Ông ấy nói thầm vào tai tớ:

    "Đừng ngu như bố ngày xưa con ạ".

    Ai cũng phản đối

    Hans than thở với bạn:

    - Hễ tớ đưa cô nào về giới thiệu thì y như rằng mẹ tớ không đồng ý. - Người bạn khuyên nhủ:

    Vậy cậu thử giới thiệu một cô gái giống tính mẹ cậu xem. - Tớ cũng đã đưa một cô như thế về nhà, nhưng bố tớ phản đối gay gắt. Ông ấy nói thầm vào tai tớ:

    "Đừng ngu như bố ngày xưa con ạ".

    Ai cũng phản đối

    Hans than thở với bạn:

    - Hễ tớ đưa cô nào về giới thiệu thì y như rằng mẹ tớ không đồng ý.

    - Người bạn khuyên nhủ:

    Vậy cậu thử giới thiệu một cô gái giống tính mẹ cậu xem.

    - Tớ cũng đã đưa một cô như thế về nhà, nhưng bố tớ phản đối gay gắt. Ông ấy nói thầm vào tai tớ:

    "Đừng ngu như bố ngày xưa con ạ".

    Ai cũng tự trọng, trừ một người

    Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

    - Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu. - Chợt cụ sực nhớ ra:

    À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...

    Ai cũng yêu động vật

    Cô giáo hỏi học sinh :

    – Nhà em có ai yêu động vật không? -Thưa cô có. Cả nhà em ai cũng yêu đông vật. – Vậy à, em kể cô nghe xem!

    – Mẹ em thì yêu chó, em thì yêu mèo. – Vậy còn bố em thì sao? – Mẹ em bảo rằng bố em yêu con hồ li tinh ở trên đầu phố cô ạ!

    Ai ghen?

    Bà chủ nhà nói với cô giúp việc:

    -Ông nhà tôi lại tằng tịu với cô thư ký rồi!

    -Thưa bà, tôi không tin!

    Chắc bà nói thế để tôi ghen chứ gì?