Truyện cuời a-z

    Bài văn bất hủ của học trò – Tường thuật lại trận đấu bóng đá của hai đội A và B mà em xem chiều qua

    Đề bài văn:

    Tường thuật lại trận đấu bóng đá của hai đội A và B mà em xem chiều qua.

    Học sinh làm như sau:

    Mở bài:

    Trời mưa.

    Thân bài:

    Sân trơn.

    Kết luận:

    Trận đấu hoãn.

    Bài văn bất hủ của học trò – Đóng vai Lạc Long Quân kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên

    Đề:

    Đóng vai Lạc Long Quân kể lại truyền thuyết con rồng cháu tiên.

    Tôi sống với Âu Cơ không lâu thì nàng sinh ra một quả trứng gà.

    Bấm chuông

    3 người của 3 nước VN, Mỹ và Nhật tham gia cuộc thi nhịn đói trong phòng kín. Nếu đói quá không chịu nỗi nữa thì bâm chuông, sẽ có người mở cửa.

    Ba ngày sau, Mỹ không chịu nỗi đã bấm chuông đòi ra. 1 tuần sau, Nhật cũng hết chịu nỗi phải bấm chuông nhưng VN vẫn chưa chịu ra.

    Hai tuần sau, VN vẫn ngồi trong đó, mọi người bắt đầu lo sợ.

    Một tháng sau, người ta mới mở cửa cho VN, may sao anh vẫn còn sống. Cánh nhà báo bu lại anh và hỏi bí quyết của anh, anh trả lời:

    – Chúng nó nhốt tao vào cái phòng có cái chuông bị hư!

     

    Bấm Chuông

    Một goá phụ chán cảnh sống thui thủi một mình. Bà quyết định đăng báo tuyển chồng với 3 điều kiện:

    anh ta phải dịu dàng, không bỏ rơi bà và đặc biệt phải là người mạnh mẽ trên giường.Hôm sau, nghe tiếng chuông reo, bà ra mở cửa và thấy một người đàn ông vạm vỡ nhưng bị què chân, cụt tay đang ngồi trên chiếc xe lăn.“Sẽ không có ai đáp ứng tốt mọi yêu cầu của bà như tôi”, người đàn ông tự tin. “Tôi không có tay nên chẳng thể đánh bà. Tôi cũng chẳng có chân nên không thể rời xa bà được”.“Tuyệt lắm!

    thế còn khả năng trên giường”, goá phụ hoài nghi.“Thế bà nghĩ tôi bấm chuông cửa bằng cái gì”, người đàn ông vặn lại.

    Bấm chuông

    3 người của 3 nước NV, Mỹ và Nhật tham gia cuộc thi nhịn đói trong phòng kín. Nếu đói quá không chịu nỗi nữa thì bâm chuông, sẽ có người mở cửa.

    Ba ngày sau, Mỹ không chịu nỗi đã bấm chuông đòi ra. 1 tuần sau, Nhật cũng hết chịu nỗi phải bấm chuông nhưng VN vẫn chưa chịu ra.

    Hai tuần sau, VN vẫn ngồi trong đó, mọi người bắt đầu lo sợ.

    Một tháng sau, người ta mới mở cửa cho VN, may sao anh vẫn còn sống. Cánh nhà báo bu lại anh và hỏi bí quyết của anh, anh trả lời:

    - Chúng nó nhốt tao vào cái phòng có cái chuông bị hư!

    Băm lăm hạn nặng

    Có một gã lý trưởng nhà giàu, ỷ thế Tây đồn hà hiếp nhân dân, nên ai cũng oán ghét. Có một lần không rõ vì lý do gì mà hắn bị Tây đánh cho què chân phải đi

    khập khiễng.

    Hắn gặp một ông, ông này hỏi:

    – Thầy lý sao coi bộ không được bình thường.

    Hắn đáp qua quýt:

    – Trước có bị phong.

    – Thưa, thầy lý năm nay xuân thu bao nhiêu ạ?

    – Băm lăm.

    – Dạ, thế thì hạn nặng.

    Lý trưởng sừng sộ:

    – Anh nhằm vào sách vở nào mà dám nói thế?

    Ông nọ thản nhiên đáp:

    – Dạ, dân chúng tôi không biết sách vở nhưng căn cứ vào lời chim nói chuyện nên tin như vậy.

    Lý trưởng nghe lạ liền đấu dịu hỏi:

    – Chim nói ra sao?

    – Dạ, xin kể thầy nghe. Có con ác là bám vào đít trâu để kiếm ăn. Ác là thấy con vẹt trong háng trâu, rúc vào mổ, bị chân trâu kẹp ra không được. May lúc đó có con cà cưỡng bày cho "Thò chân ra cọ", "Thò chân ra cọ", ác là liền lấy chân cào làm trâu non ngứa rẩy chân mới chui ra được, chim chích choè tới ỏi ác là:

    – "Bác năm nay xuân thu mấy ạ".

    Ác là trả lời:

    – "Băm lăm, hạn nặng; băm lăm, hạn nặng".

    Lý trưởng biết ông nọ chưởi mình liền bỏ đi chứ không có cớ làm gì được.

    Bẩm toàn chó cả…

    Nhà nọ thấy quan lại tham nhũng, trong lòng rất khinh. Một hôm, các quan đến nhà chơi, trong số đó có cả mấy bạn đồng song thuở trước. Ông ta bảo người nhà dọn rượu thết.Người nhà bưng mâm lên, ông ta đứng dậy thưa:

    - Chả mấy khi rồng đến nhà tôm, các ngài có bụng yêu nhà nho thanh bạch đến chơi, có chén rượu nhạt xin các ngài chiếu cố cho.Các quan cầm đũa, bấp mấy món. Các quan ăn thấy ngon miệng, liền khề khà hỏi:

    đây đĩa gì, kia bát gì…Nhà nho thong thả nói:

    - Ðây là chó, kia cũng là chó, bẩm toàn chó cả.

    Bạn anh

    Bạn a bảo hỏi xem em đang làm gì đấy, và có thể làm quen với e được không?

    – Bạn anh là ai?

    – Là trái tim a

    Bán bóp rẻ nhất

    Ở chợ Đông Ba có một cô bán ví cầm tay của phụ nữ.Cô treo đủ loại ví, dãy trên, dãy dưới. Ngày nào cô cũng rao hàng như sau:

    – Bóp đi, bóp đi. Bóp trên thì 2 ngàn, bóp dưới thì 3 ngàn, bóp da thì 5 ngàn, bóp lông thì 8 trăm.Có một anh khách cắc cớ hỏi cô:

    – Bóp ở đâu thì rẻ nhất hả cô?Cô trả lời ngay:

    – Dạ, bóp tui là rẻ nhất. Đảm bảo không chỗ nào rẻ hơn đâu!

    Ban cho!

    Vào1 buổi sáng có 1 vị linh mục đi dạo trong rừng.

    Đột nhiên ông nhìn thấy 1 con gấu ông liền quì xuống và nói :

    Xin CHÚA hãy ban lòng tốt cho con gấu này.

    Bất chợt con gấu cũng quì xuống và nói :

    Cảm Ơn CHÚA đã cho con 1 bữa ăn ngon!