Truyện cuời a-z

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả một người em mới gặp mà gây lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em

    Đề:

    Tả một người em mới gặp mà gây lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em.

    Tuần trước, em đi mua xôi trên đường Đồng Đen. Bà chủ bán xôi gây rất nhiều ấn tượng trong lòng em. Bà ấy cao khoảng một mét năm mươi. Tóc bà bạc trắng. Da bà nhăn nheo như bà cụ, nhưng em thấy bà vẫn còn rất khỏe. Vầng trán cao, có nhiều nếp nhăn mờ. Mắt bà đã mờ, có tròng trắng như người mù. Mũi bà tẹt. Má bà hồng hào. Gò má căng tròn như được bôi phấn hồng. Đôi môi đỏ hồng, mỏng phớt như tô son. Hàm răng bà rụng gần hết, nhưng bà đã đeo răng giả. Trên miệng có một nốt ruồi tinh tú. Khi em kêu bà bán cho em một gói xôi, bà mỉm cười lấy muỗng múc xôi vào hộp, bỏ nhân vào trang trí. Khi làm xong, bà nhẹ nhàng nói giá xôi. Em trả tiền cho bà. Bà thối lại tiền cho em. Em rất thích bà bán xôi vì bà bán xôi rất ngon và bà không gian lận như những người bán xôi khác. Sau này, khi muốn mua xôi, em sẽ đến chỗ bà để mua ủng hộ.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả một người em yêu quý nhất

    Đề:

    Tả một người em yêu quý nhất

    Bố em là người em yêu quý nhất. Bố em phải làm việc rất vất vả. Mỗi tháng bố em phải nộp cho mẹ em tiền lương để mẹ em nấu cơm cho mà ăn.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả một người em yêu quý nhất

    Đề:

    Tả một người em yêu quý nhất.

    Bố em là người em yêu quý nhất. Bố em phải làm việc rất vất vả. Mỗi tháng bố em phải nộp cho mẹ em một triệu đồng tiền lương để mẹ em nấu cơm cho mà ăn.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả ngày khai giảng

    Đề:

    Tả ngày khai giảng.

    Hôm nay chúng em tập trung ở sân trường để làm lễ khai giảng, trên sân trường lá cờ bay phần phật như muốn rách toạc.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả ngôi nhà của em

    Đề:

    Tả ngôi nhà của em.

    Nhà em ở gần một con rạch, mỗi khi gần tối muỗi đông như quân Nguyên tràn vào nhà em vui như hội.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả người bạn thân

    Đề:

    Tả người bạn thân.

    Em có người bạn rất thân tên là Châu. Năm nay Châu lên 10 tuổi, học cùng lớp, ở cạnh nhà em. Châu thân hình cân đối, tóc húi gọn, đầu ngẩng cao như con gà chọi sắp vào trận đấu. Mắt trâu đen láy, mồm rộng, da trắng. Châu lầm lì ít nói, nhưng đã nói thì nói bằng được. Châu đi dép cao su đen đã mòn một nửa.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả người cao tuổi

    Đề:

    Tả người cao tuổi.

    Xóm em có rất nhiều bà lão, nhưng em thích nhất là bà Khoái ở cạnh nhà em. Đầu bà to bằng trái dừa, mặt bà nhìn như mặt tượng, hai cái tai nhọn và vầng trán lồi lên sự thông minh. Mỗi khi em qua nhà bà chơi bà thường nói:

    "Mày ở chơi thêm tý nữa hãy về".

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả người cao tuổi

    Đề:

    Tả người cao tuổi

    Xóm em có rất nhiều bà lão, nhưng em thích nhất là bà Khoái ở cạnh nhà em. Đầu bà to bằng trái dừa, mặt bà nhìn như mặt tượng, hai cái tai nhọn và vầng trán lồi lên sự thông minh. Mỗi khi em qua nhà bà chơi bà thường nói:

    “Mày ở chơi thêm tý nữa hãy về”.

    Đề:

    Tả người ông của em

    Nhà em có nuôi một ông nội. Thứ mà ông nội quý nhất chính là cái mũ phớt. Cái mũ ấy mỗi lần ông đội giống y như cái mâm lật ngược.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả người con gái Nam Xương

    Đề:

    Tả người con gái Nam Xương.

    Nàng Vũ Nương đã tuyệt vọng nhảy xuống sông, nhìn xuống dòng không thấy sủi bọt và không tìm thấy xác vì nàng được vua Tần Thủy Hoàng cứu và cho làm cung nữ.

    Bài văn bất hủ của học trò – Tả người khách tới chơi nhà

    Đề:

    Tả người khách tới chơi nhà.

    Trong số những vị khách tới nhà, em nhớ nhất cụ ăn xin chiều qua. Cụ cao khoảng một mét tám mươi, tóc trắng như cước, da đỏ au au, tai to, mắt sáng như sao. Mẹ em hỏi cụ quê ở đâu, sao phải đi ăn xin cho khổ, cụ trả lời quê cụ bị bão lớn mất mùa, nên cả nhà phải chia nhau đi xin ăn trên toàn quốc. Mẹ em biếu cụ bò gạo và 5 nghìn, cụ cảm ơn, cười giòn tan và nhìn em trìu mến.