Truyện cuời a-z

    Bách phát bách trúng..

    Nhà quý tộc nọ vào rừng để săn bắn. Cùng đi với ông có rất đông bạn bè và vô số kẻ hầu người hạ. Tới một gốc cây lớn, ông thấy trên đó vẽ chi chít các đích ngắm và chính giữa mỗi hồng tâm găm một mũi tên.

    Ngạc nhiên, nhà quý tộc thốt lên:

    - Nhà thiện xạ vĩ đại này là ai vậy? Phải tìm ra anh ta!

     Sau khi tiếp tục đi xuyên rừng thêm vài dặm, đoàn đi săn bắt gặp một cậu bé mang cung tên. Cậu nhận mình chính là cung thủ đã bắn tên lên thân cây.

    - Cháu không vẽ đích lên thân cây và dùng búa đóng đinh mũi tên vào hồng tâm đấy chứ? :

    Nhà quý tộc hỏi.

    - Không, thưa ngài. Cháu bắn tên từ cách xa 100 bước. Cháu thề trên những gì thiêng liêng nhất rằng đó là sự thật.

    - Thật đáng ngạc nhiên.  Nhà quý tộc thốt lên :

    Ta sẽ nhận cháu làm hộ vệ. Nhưng ta cần hỏi cháu một câu, làm thế nào cháu có thể bắn những phát tên tuyệt diệu đến nhường ấy?

    Cậu bé đáp:

     Trước tiên, cháu bắn tên vào thân cây, sau đó, cháu vẽ hồng tâm xung quanh nó.

    - Nhà vua :

    !

    !

    ???

    Bài ca Nghiệp đoàn rửa chén

    Những ai bị vợ hiếp hà

    Nấu cơm rửa chén quét nhà kinh niên

    Mau cùng kết hợp họp liền

    Nghiệp Đoàn Rửa Chén ký tên vô đoàn

    Cùng nhau tương trợ kết đàn

    Đình công bãi thị đập bàn đập niêu

    Bao nam lao động tiêu điều

    Giờ đây “giải phóng” dẹp điều tai ương

    Liệu hồn mấy ả cô nương

    Nghiệp Đoàn sức mạnh phô trương phất cờ

    Phen này quyết chẳng ngu ngơ

    Nhất tề nổi dậy niềm mơ bao ngày!

    Được thì nở mặt nở mày

    Không thì phơi xác banh thây ngoài đồng

    Tiêu Tương nợ kiếp anh hùng

    Sông sâu anh nhảy quyết không dọn nhà

    Bia tươi rửa hận đàn bà

    Suốt đời rửa chén chẳng thà hy sinh

    Lòng anh đã sớm bất bình

    Từ khi kí kết cảm tình với em

    Tưởng rằng mặc sức lem nhem

    Ai ngờ vỡ mộng giữa đêm không đèn

    Ánh trăng chưa dứt bên thềm

    Nàng lôi anh dậy gấp mền gấp chăn

    Lại còn la ó cằn nhằn

    Bắt anh xuống bếp nấu ăn cho nàng

    Còn nàng sửa soạn đoan trang

    Kịp giờ để dến cửa hàng shopping

    Lúc anh đi đứng thưa trình

    Không nàng nổi trận lôi đình nguy to

    Trước giờ anh vẫn đắn đo

    Nhưng không dám nói lý do với nàng

    Bây giờ đã có Nghiệp Đoàn

    Hợp quần sức mạnh gấp ngàn mấy em

    Thế như lửa đốt kà-lem

    Có ngon chống mắt mà xem bàn cờ

    Các cô dừng có ong-đơ

    Mau mau đổi tánh về thờ quân phu

    Bài diễn văn hay chết người

    Trong một vụ đắm tàu, 10 người đàn ông và một cô gái bám vào sợi dây ròng xuống từ một chiếc máy bay trực thăng cứu hộ. Tổ lái thông báo, một người phải buông tay, nếu không sợi dây sẽ đứt và tất cả sẽ chết. Ai sẽ là vật tế thần đây? - Cuối cùng, cô gái kể cho cánh đàn ông nghe một câu chuyện thật cảm động về sự hy sinh. Cô kết luận rằng mình sẵn sàng hiến dâng cuộc sống để cứu họ, rồi hô to:

    Hy sinh cao đẹp là bất tử!

    - Cô gái chưa dứt lời, cả đám đàn ông đều... vỗ tay!

    Bài giảng của Đemosten

    Đemosten là một triết gia cổ Hy Lạp, có tài hùng biện. Một hôm, đang giảng bài, thấy học trò lơ đãng, ông bèn kể một câu chuyện như sau:

    "Một người kia phải đi qua sa mạc. Người ấy vào chợ, đến chỗ mướn lừa. Hắn mướn một con lừa, trả tiền trước và giao hẹn với kẻ cho thuê:

    -Tôi mướn lừa của anh, anh dắt lừa, tôi ngồi trên lưng lừa qua sa mạc.Đường xa, trưa, càng nắng. Người cưỡi lừa bị nóng bức, chịu hết nổi. Giữa sa mạc, chỉ có một bóng mát duy nhất là bóng con lừa. Hắn bèn nhảy xuống, núp bóng lừa mà đi.Gã cho mướn lừa thấy vậy, liền dừng lại, không đi nữa.Người mướn lừa hỏi:

    – Sao không đi tiếp?Gã kia đáp:

    – Phải trả thêm tiền.– Tiền gì?– Tiền thuê bóng con lừa. Vì ông chỉ mướn con lừa, chớ ông có trả tiền mướn cái bóng của nó đâu.Anh mướn lừa giận quá, đang tìm chữ xứng đáng để nói với đứa cho mướn lừa…"Nghe nói, cả lớp xôn xao chờ đợi.Đemosten mới nói:

    – Thưa các bạn, cái chính là bài tôi giảng thì các bạn chả chú ý, lại đi chú ý đến câu chuyện cù lần của thằng cho mướn lừa!

    Bài hát mẹ vova ru em ngủ

    Cô giáo ra bài tập cho học sinh:

    "Em hãy hát một bài hát ru mà mẹ em thường hay ru em ngủ". Vôva xung phong:

    - Thưa cô em xin hát:

    A ru hời ấy hời ru.Con ơi con ngủ ứ ư cho ngoanĐể mẹ ...từ từ đã...Để mẹ đi ...từ từ đã anh..ơ ớ đi cấy ... yên nào anh..Cô giáo :

    ??????

    Bài hát mẹ Vova ru em ngủ

    Cô giáo ra bài tập cho học sinh:

    "Em hãy hát một bài hát ru mà mẹ em thường hay ru em ngủ". Vôva xung phong:

    – Thưa cô em xin hát:

    A ru hời ấy hời ru.

    Con ơi con ngủ ứ ư cho ngoan

    Để mẹ …từ từ đã…

    Để mẹ đi …từ từ đã anh..

    ơ ớ đi cấy … yên nào anh..

    Cô giáo :

    ??????

    Bài học công sở

    Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn. Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.Viên quản lý giảng giải:

    – Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?Chàng thanh niên trả lời:

    – Tất nhiên rồi, thưa ngài.– Và một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

    Bài học công sở

    Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn. Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.Viên quản lý giảng giải:

    – Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?Chàng thanh niên trả lời:

    – Tất nhiên rồi, thưa ngài.– Và một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

    Bài học giải phẫu

    Một vị giáo sý ðang hýớng dẫn các sinh viên ngành y thực tập bài học ðầu tiên về giải phẫu tử thi. Ông ta quyết ðịnh chỉ dẫn cho họ một số ðiều cõ bản trýớc khi bắt ðầu công việc.– Các anh cần phải có khả nãng làm ðýợc hai việc sau ðây trýớc khi trở thành nhà giải phẫu. Ðiều ðầu tiên mà các anh cần là không ðýợc có cảm giác sợ hãi.Ðể chứng minh lời mình ðang nói, ông chọc ngón tay vào hậu môn của tử thi và ðýa lên miệng liếm. Rồi ông ta yêu cầu các sinh viên của mình phải làm giống nhý vậy trýớc mặt nhau. Sau một vài phút bị sốc và im lặng, các sinh viên cũng phải lần lýợt làm theo.– Ðiều thứ hai mà các anh cần phải có là khả nãng quan sát và phán ðoán một cách chính xác:

    Tôi ðã lấy ngón tay giữa chọc vào hậu môn của tử thi, nhýng tôi lại liếm ngón tay trỏ của tôi!

    Bài học kinh nghiệm…

    Một gã trẻ tuổi gặp một ông già. Đang huênh hoangmuốn khoe trình độ mình hơn người, gã bèn rủ:

    - Tôi với ông so kiến thức bằng cách đố nhau nhé!

    Ông già đắn đo, gã bèn đặt thêm điều kiện:

    - Nếu thắng ông được 10 đồng, nếu thua ông chỉmất 1 đồng thôi!

    - Nhất trí, anh đố trước đi.

    - Thế tay nào lên vũ trụ đầu tiên?

    Ông già không trả lời, lẳng lặng rút tờ 1 đồngtrả cho gã trẻ tuổi. Được thể, hắn hỏi tiếp:

    - Thế ai phát minh ra định luật bảo toàn khối lượng?

    Chịu. Lại 1 tờ nữa.

    - Thôi, anh đố nhiều rồi. Để tôi đố anh 1 câu được không?

    - Đồng ý!

    - Con gì lên đồi bằng 2 chân, còn xuống đồi bằng 3 chân?

    Sau một hồi lâu suy nghĩ, gã thanh niên quyết định rút tờ 10 đồng ra, đưa cho đối thủ và hỏi lại:

    - Không biết!

    Thế con gì đấy hả ông?

    Ông già lẳng lặng rút tiếp tờ 1 đồng đưa cho gã trẻ.