Truyện ngẫu nhiên

    Có nhẽ đâu thế

    Hai anh bạn chơi với nhau rất thân, nhưng hay bắt bẻ nhau. Khi anh nọ nói câu gì, thì anh kia bảo “Có nhẽ đâu thế!

    ”.Một hôm, hai anh bàn với nhau rằng:

    – Từ rày hai chúng ta phải chừa cái thói ấy đi. Ðứa nào còn nói “Có nhẽ đâu thế”, thì phải chịu phạt hai quan tiền và hai đấu gạo.Hôm sau, anh kia gặp anh nọ, liền bảo:

    – Ðêm qua, nhà tôi mất trộm…Anh nọ hỏi:

    – Mất những gì?Anh kia trả lời:

    – Mất cái giếng đằng sau vườn.Anh nọ gân cổ lên, nói :

    – Có nhẽ đâu thế !

    Anh kia thích chí:

    – Ðấy nhé !

    Lại nói rồi đấy nhé !

    Mai tôi sang nhà lấy tiền lấy gạo đấy !

    Anh nọ tức lắm, về nhà thuật chuyện cho vợ nghe. Vợ bảo:

    – Không lo, mai cứ giả chết, lấy giấy phủ lên mặt, anh ấy sang đã có tôi đối đáp cho.Hôm sau, anh kia sang, vừa bước vào cửa đã nghe tiếng khóc. Vào giữa nhà thì thấy bạn mình nằm sóng sượt trên giường, chị vợ rũ rượi ngồi cạnh, giọt ngắn giọt dài.Anh kia liền hỏi dồn:

    – Anh làm sao thế ? Anh làm sao thế ?Vợ anh nọ vừa khóc vừa nói:

    – Nhà tôi chết rồi anh ơi !

    Hôm qua không biết đi đâu về, vừa bước vào đến sân thì bị con vịt đá một cái chết tươi.Anh kia buột miệng bảo:

    – Có nhẽ đâu thế !

    Anh nọ nhổm phắt dậy:

    – Ðấy nhé !

    Lại nói rồi đấy nhé !

    Còn đòi lấy tiền lấy gạo nữa hay thôi?

    Đàn bà hói cũng không tha..

    Đêm khuya chồng đi công tác mới về nhà. Irena nhìn kĩ áo vét của chồng mà không tìm thấy một sợi tóc phụ nữ nào.

    - Thì ra là anh tệ đến như thế :

    người vợ đay nghiến,  ngay cả đàn bà hói anh cũng không tha.

    Trả lời vắn tắt

    Có anh chàng vốn tính tham ăn, hễ ngồi vào mâm là chú mục vào những món ngon, cắm đầu gắp, lo sao ăn cho đầy bụng. Vì thế, anh ta rất ngại nói chuyện trong bữa cơm.Một lần đi ăn cỗ ở nhà nọ, ngồi vào mâm là anh ta gắp lia lịa. Có một ông khách lạ thấy anh ta ăn uống lỗ mãng như thế, mới tìm cớ nói chuyện để hãm bớt anh ta lại. Ông ta hỏi:

    – Chẳng hay ông người ở đâu ta?Anh ta đáp:

    – Ðây!

    Rồi cắm cổ gắp.– Thế ông được mấy cô, mấy cậu rồi?– Mỗi!

    Lại cúi xuống gắp lia lịa.Ông kia vẫn chưa chịu thua, hỏi tiếp:

    – Các cụ thân sinh chắc là còn cả chứ?Anh ta vẫn không ngẩng đầu lên đáp:

    – Tiệt!

    Tính Theo Nhan Sắc

    Nghi lễ kết hôn đã hoàn tất. Chú rể thò tay vào túi áo ngoài và hỏi vị mục sư rằng mình phải thanh toán tất cả là bao nhiêu. Vị mục sư nói:

    “Các phần này nhà thờ không tính tiền”.Tuy nhiên, ông cũng nói tiếp với vẻ ngại ngùng:

    - Nhưng con có thể trả tùy theo nhan sắc của cô dâu. Con có vợ đẹp thì con vui, mà con vui đóng góp cho nhà thờ thì ta cũng vui.

    Chú rể bèn đưa cho vị mục sư 1 đô la. Hơi tò mò, vị mục sư cũng xin phép vén tấm màng che mặt cô dâu. Quan sát xong xuôi, ông thọc tay tìm kiếm gì đó ở trong túi ra và nói:

    - Đây là 50 xu ta thối lại cho con!

    Rùa U Minh

    Đứng sau hè thấy khói lên trong hậu đất, tui lẩm bẩm như vậy rồi bỏ vô nhà. Mới bưng chén trà lên hớp một ngụm, thì thằng Sáu hào hển chạy qua kêu:

    – Bác Ba ơi, ai đốt cháy Lung Tràm, rùa bò qua hậu đất bác lểnh nghểnh. Hai bác cháu mình ra dí bắt ít con, chiều rang muối nhậu lai rai chơi!

    Nghe nói nhậu rùa rang muối, tui chép nước miếng, lật đật với cái bao bố tời rồi dông theo thằng Sáu liền. Rồi bác cháu tui vừa ra khỏi mé vườn thì thấy từ phía Lung Tràm rùa bò qua thật nhanh. Chúng còn ở xa ngoài kia, nhưng dường như thấy tụi tui nên nghểnh cổ nhìn. Đi tới chút nữa, bỗng bầy rùa ấy chụm đầu ngay vào phía tụi tui khẹt lửa. Liền đó, mấy trái đạn ĐK.57 nổ ầm ầm trên đầu. Hai bác cháu tui phóng xuống mương, bườn chạy một bữa muốn phờ râu. Biết sao không ? Xe lội nước chớ rùa gì!

    Sau đó không lâu, cũng thấy lửa cháy ven lung như vậy. Cũng thằng Sáu hào hển qua, kêu:

    – Bác Ba ơi !

    Xe lội nước đốt sậy, càn qua tới hậu đất bác rồi kìa. Chạy trốn mau đi !

    Hai bác cháu tui chạy một mạch qua tới Lung Bùn, chém vè cho tới chiều. Về chưa tới nhà thì thằng Ba Lùn chặn lại rủ vô nhà nhậu thịt rùa rang muối. Nó bảo là hồi trưa nó đốt giang sậy ven Lung Tràm, bắt được vài chục conr ùa. Nghe nói mà tui tiếc hùi hụi. Hồi trưa thấy bầy rùa bò đó mà tưởng đâu xe lội nước, bỏ chạy trốn. Thiệt tức!

    Lại một lần nữa cũng thấy cháy giang sậy, cũng thằng Sáu chạy qua kêu :

    – Bác Ba ơi !

    Lần này đón bắt rùa thiệt đó.

    Hai bác háu tui cảnh giác, đứng núp trong bờ chuối nhìn ra. Tụi tui thấy từ xa những chấm đen đang động đậy, nhích dần về phía mình. Thằng Sáu dợm chạy ra bắt. Tui nắm tay nó kéo lại :

    – Chết mẹ !

    Xe lội nước !

    Xe lội nước thiệt. Chúng căng thành hàng ngang chạy qua. Hai bác cháu tui chạy một mạch qua Lung Bùn, chém vè vô đám nga. Hai người chia ra hai chỗ. Trốn trong con lung này đầy sình lầy, xe lội nước khó mà càn vô được.

    Tui nằm co to trong một lùm nga, nghe tiếng xe chạy rù rù êm tai làm cơn buồn ngủ kéo ghị sụp mí mắt xuống. Trong mơ mơ màng màng, tui nghe xa xa có tiếng lửa cháy, sậy nổ rốp rốp, gần gần có tiếng rùa bò qua sột soạt. Trước mắt tui chập chờn hình ảnh những con rùa vừa bò ngang vừa ngóng cổ lên như nòng súng ĐK trên mui xe lội nước. Lại tốp rùa phía sau bò tới nữa, tới nữa… Rùa nhả lửa, khát đạn ầm ầm, rùa rùa… Có một con bò đến bên chân tui, thở phì phò, phì phò… Tui cứ nằm im, nói thầm trong bụng:

    Kệ cha mày, đừng gạt tao chạy ra bắt rồi gặp xe lội nước nữa. Nhưng con rùa đó thật là kì cục, cứ nhắm chân tui mà bò lên, thở phì phò nóng nổi. Hơi thở của nó hôi mùi xăng tanh rình. Người ta nói không thèm bắt rồi mà cứ ủi vào chân mãi. Tui nổi xung, tống cho nó một đạp thật mạnh. Con rùa văng lên khỏi đọt nga, rớt trái ra giữa lung bùn một cái rùm, nước văng trắng dã. Tui giựt mình tỉnh dậy vì bàn chân đau điếng. Đang ngồi xoa bóp bỗng nghe ai bò xột xoạt lại gần. Thằng Sáu!

    Nó đến sát bên tai, thì thào:

    – Chết rồi bác Ba ơi !

    Tính sau bây giờ ? Có một chiếc xe lội nước đang bò ngay vô chỗ này, bỗng nhiên nó lại văng bắn, lộn nhào ra giữa lung. Nó còn nằm ngửa bơi bơi hai sợi dây xích ngược lên trời như hai con cuốn chiếu lật ngược vậy đó.

    Lấy ở đâu ra?

    Trong buổi thi tốt nghiệp trường hàng hải, giáo sư hỏi thi một thí sinh:

    - Nếu cơn bão đến từ phía bên phải con tàu thì anh sẽ làm gì?

    - Tôi sẽ thả neo.

    - Từ phía mũi tàu?

    - Tôi thả neo thứ hai.

    - Từ phía đuôi tàu?

    - Tôi thả cái neo nữa.

    - Anh lấy ở đâu ra nhiều neo thế?

    - Thế thầy lấy ở đâu ra mà nhiều bão như vậy?

    Ảnh người yêu

    Mình :

    – Trông em rất giống người yêu cũ của anh.Em :

    – Thật không ? Có ảnh không anh ?Mình :

    – CóLiền đưa ra 1 cái gương nhỏ cho gấu, gấu cười và hiểu liền.

    Bài học kinh nghiệm…

    Một gã trẻ tuổi gặp một ông già. Đang huênh hoangmuốn khoe trình độ mình hơn người, gã bèn rủ:

    - Tôi với ông so kiến thức bằng cách đố nhau nhé!

    Ông già đắn đo, gã bèn đặt thêm điều kiện:

    - Nếu thắng ông được 10 đồng, nếu thua ông chỉmất 1 đồng thôi!

    - Nhất trí, anh đố trước đi.

    - Thế tay nào lên vũ trụ đầu tiên?

    Ông già không trả lời, lẳng lặng rút tờ 1 đồngtrả cho gã trẻ tuổi. Được thể, hắn hỏi tiếp:

    - Thế ai phát minh ra định luật bảo toàn khối lượng?

    Chịu. Lại 1 tờ nữa.

    - Thôi, anh đố nhiều rồi. Để tôi đố anh 1 câu được không?

    - Đồng ý!

    - Con gì lên đồi bằng 2 chân, còn xuống đồi bằng 3 chân?

    Sau một hồi lâu suy nghĩ, gã thanh niên quyết định rút tờ 10 đồng ra, đưa cho đối thủ và hỏi lại:

    - Không biết!

    Thế con gì đấy hả ông?

    Ông già lẳng lặng rút tiếp tờ 1 đồng đưa cho gã trẻ.

    Ai tìm ra châu Mỹ

    Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà:

    - Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ?- Thưa thầy, đây ạ!

    – Hà chỉ trên bản đò.- Tốt lắm!

    Nào, thế bây giờ trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?- Thưa thầy, bạn Hà.

    Vẫn cười

    Một anh chàng bị tai nạn nghề nghiệp nên cụt mất một tay. Từ đó anh ngày nào cũng buồn bã chán đời.

    Một anh đi trên đường và gặp một người bị cụt hết cả hai cánh tay nhưng vẻ mặt hết sức yêu đời và người này vừa đi vừa cười nắc nẻ.

    Ngạc nhiên, anh đến gần và hỏi:

    - Tôi mất hết một cánh tay và thấy vô cùng chán nản, anh mất mát nhiều hơn tôi mà sao anh có vẻ yêu đời quá vậy?

    Người kia vừa cười vừa nói:

    - Mày bắt dùm tao con kiến đang bò dưới nách coi heeee