Nội dung

Siêu phẩm thứ hai của lão Phong Ngự Cửu Thu sau Tàn bào. Truyện đã được xuất bản thành sách bên TQ hồi T8/2016, có thể thấy được độ hay của nó.

Nói truyện là Tiên hiệp cũng được, Lịch sử quân sự cũng có, tình cảm cũng có luôn :) truyện ông Phong Ngự có vài đoạn hơi bi kịch tí nhưng kết thường có hậu các lão yên tâm :)

P/s: đây là bộ đầu tiên mình dịch, khó khăn muôn vàn mà mình lại dịch chậm kinh khủng -_- đạo hữu nào có lòng hảo tâm dịch bộ này cùng mình, mình xin chân thành cảm tạ. ***

Mùa đông năm 340 sau Công nguyên, bờ bắc sông Hoàng Hà, ngoại thành phía đông huyện Tây Dương.

Bên trong giảng đường Hoàng Dung, một lão tiên sinh chân què đang giảng bài, bên dưới có hơn chục chỗ ngồi nhưng lại chỉ có đúng một thiếu niên đang ngồi ngay ngắn nghe giảng, ngoài ra đều là chỗ trống.

Buổi chiều giờ Thân tuyết rơi dày, sắc trời dần tối. Lão tiên sinh cũng giảng bài xong, đặt sách xuống xua tay về phía thiếu niên, ý bảo tan học.

Dưới giảng đường là một thiếu niên tầm 16 17 tuổi, gương mặt thanh tú, thu thập sách bút xong liền đi tới phía trước cúi người nói với lão tiên sinh: "Học trò nghe tin chiến sự phía bắc căng thẳng, huyện Tây Dương xem chừng sắp nguy đến nơi, không thể ở lâu nữa, tiên sinh có tính toán gì không?"

"Lão phu cũng gần đất xa trời rồi, không muốn rời xa quê nữa." Lão tiên sinh bình tĩnh lắc đầu.

"Tiên sinh, người Hồ tính tình hung tàn bạo ngược lại ăn thịt người, người lưu lại nơi này e lành ít dữ nhiều." Thiếu niên thấp giọng nói ra.

"Người Hồ nếu muốn giết ta thì cứ giết, muốn ăn thì cứ ăn, miễn là bọn chúng không chê lão phu gầy còm thịt dai." lão tiên sinh mỉm cười mở miệng.

"Học trò định sau khi lấy vợ sẽ đưa cả nhà xuôi nam, thánh nhân có nói 'Quân tử bất lập nguy tường**' , kính mong tiên sinh cùng đi, đây cũng là ý muốn của cha học trò." Thiếu niên cúi người sát đất.

**(Quân tử bất lập nguy tường: lời của Khổng Tử, nói tới thái độ làm người của quân tử là phải rời xa nơi nguy hiểm, phòng hoạ khi chưa xảy ra, một khi thấy mình rơi vào nguy hiểm, phải rời khỏi đúng lúc)

"Ý tốt của cha con ta xin ghi tạc trong lòng, nhờ con thay mặt lão già này cảm ơn ông ấy, có điều lão phu không muốn rời bỏ quê hương, trời đã muộn rồi, con nên về sớm đi." Lão tiên sinh giơ tay tiễn khách.

Thiếu niên nghe vậy thở dài đành chịu, lấy từ trong ngực ra một gói nhỏ bằng nắm tay, hai tay đưa tới trước mặt lão tiên sinh nói:

- Tiên sinh, mười năm dạy dỗ, ân tình sâu nặng, chút ngân lượng này xin người nhận lấy, đề phòng bất trắc."

"Truyền đạo giải hoặc (ý nói dạy chữ) là bổn phận của ta, tiền bồi dưỡng hàng tháng nhà con cũng chưa từng thiếu, chỗ ngân lượng này lão phu không thể nhận." Lão tiên sinh liên tục xua tay.

"Tiên sinh ngàn vạn lần bảo trọng." Thiếu niên nói rồi nhét gói bạc vào trong ngực lão tiên sinh, xong liền xoay người bước nhanh ra ngoài.

"Mạc Vấn, cái này không thể được." Lão tiên sinh kinh ngạc thốt ra.

Thiếu niên nghe được cũng không quay đầu lại, bạc nhất định phải để lại, nếu không lão tiên sinh sau này lấy gì sống qua ngày?

"Con đã đọc đủ sách Thánh Hiền, khắc sâu tác phong quân tử, nhưng mà đạo quân tử không thích hợp trong thời loạn thế, sau này làm việc cần phân rõ thiện ác mà xử trí."

Lão tiên sinh chân cà nhắc không tiện đuổi theo, chỉ có thể hô lớn dặn dò.

Thiếu niên nghe thế lại xoay người lạy tạ lần nữa rồi mới quay bước ra cửa. Bên ngoài tuyết rơi nặng hạt, người hầu đứng chờ lâu dưới tuyết chân tay đã tê rần, thấy thiếu niên bước ra, lập tức mang áo choàng tới khoác thêm cho hắn đồng thời nhận lấy giấy, bút, nghiên mực trong tay thiếu niên.

Thiếu niên tên là Mạc Vấn, năm nay 17, cha là chủ tiệm thuốc lớn nhất ở trong huyện, hắn là con trai độc nhất trong nhà. Người làm mặc áo gai đứng cạnh hắn nhỏ hơn một tuổi, cả nhà đã nhiều đời làm công cho Mạc gia. Người làm vốn họ Ngô, nhưng Ngô cùng Vô đọc gần giống nhau, thương gia không thích nên ở Mạc gia mọi người đều gọi hắn là Tiểu Ngũ.

Trên đường về nhà Mạc Vấn dừng lại ở một hàng ăn tại ngã ba mua một cái bánh bao, tới chỗ không người đưa cho Tiểu Ngũ.

"Cảm ơn thiếu gia" Tiểu Ngũ cảm ơn nhận lấy.

Mạc Vấn khẽ gật đầu tiếp tục đi tới trước. Bởi vì nhiều năm liền liên tục thiên tai cùng chiến loạn cho nên lương thực hết sức thiếu thốn, chỉ có lão gia cùng công tử nhà giàu mới có thể ăn một ngày ba bữa, còn người buôn bán nhỏ chỉ có thể là hai bữa ăn, lại còn là cháo loãng.

...

Mời các bạn đón đọc Tử Dương của tác giả Phong Ngự Cửu Thu.

Tình trạng

Chương 91|CVFULL

Tải về

AZW3EPUBPDFPRCAZW3EPUBPDFPRC

Thẻ

eBookprcpdfepubazw3updatePhong Ngự Cửu ThuTiên HiệpLịch sửVăn học phương Đông